Ngày xưa chưa đón chưa đưa
bồi hồi bóng mắt cũng vừa ấm êm
vô tư hay giả vờ quên
ai mang sợi tóc thả thèm gió bay
phượng rơi trên tóc em dày
tình chưa giáp mặt ve gầy tiếng kêu
nắng còn lấp lững cuối chiều
ai đem vạt nhớ về khều giấc khuya
tuổi học trò . . .đã lớn chưa
mà trông ánh mắt như vừa ngu ngơ
thắp đêm dệt những câu thơ
để giờ tiếc mãi giấc mơ buổi đầu
đường đời vạn nẻo truông sâu
mà chùm phượng tím vẫn màu thủy chung.

  Hoàng Phước
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.