Tùy Bút

Trinh Vương thương yêu,

Lâu quá rồi mình không viết, không tâm sự gì với Trinh Vương, và cũng chẳng viết cho ai hay liên lạc, thâm chí ngay cả gọi điện thoại cho bạn bè cũng không, cho dẫu đôi khi mình cũng tự hỏi không hiểu tại sao mình lại như thế, ngày tháng cứ trôi, cứ trôi . . . một cách vô vị, nhìn thấy nó trôi tuột đi trước mắt mà thấy tiếc nuối vô cùng, nhưng rồi cũng chẳng làm được gì . . . Có hai người bạn từ xa xưa ở VN, rất, rất nhiều năm không gặp, khi tình cờ biết được tin mình qua người quen đã nhắn tin, gửi hình ảnh thời xa xưa bên nhau, vì sợ nhắc tên thì mình không nhớ ra, một người đang ở Washington D.C. còn một người ở VN qua thăm con và bị con cúm tầu làm cho phải ở lại Cali trong nhiều tháng trời, mình được tin rất mừng vì bạn bè không ngờ mà ngẫu nhiên gặp lại, một người nói chuyện được hai lần thật lâu, nhắc lại bao nhiêu chuyện trên trời dưới biển giữa hai đứa và những người bạn chung, xong rồi cũng cả mấy tháng không gọi lại cho nhau, chỉ một vài tin nhắn vơ vẩn rồi thôi . . .

Xem tiếp...


Em ra đi khi thu đã vàng trên lá. Đàn rùa cũng không còn lên bờ tắm nắng sau nhà. Bầy hải âu cũng không còn về trốn bão. Em cũng không còn ngồi ngắm nắng ngủ trên cây. Chỉ còn con cò đứng cô đơn ngắm bóng mình trong nước. Thiên đàng nơi đây đã hoang tàn như lời thơ của người bạn, nhà thơ Du Tử Lê:

“Đời muôn cửa tôi chọn về địa ngục.
Thiên đàng em bỏ lại đã hoang tàn.
Ai nắng gió trên cảnh đời kẻ đó
Mà tôi ngồi điếng lặng giữa tro than.”
(Du Tử Lê)

Đã không còn một thuở theo em.

Xem tiếp...

Anh thương yêu,

Lẽ ra em đã viết cho anh ngay sau hôm Đại Hội Liên Trường, để kể anh nghe bao nhiêu chuyện buồn vui ngày hội ngộ, vậy mà không hiểu sao mãi đến hôm nay, khi giấc mơ đêm qua đánh thức em vào giữa khuya, em đã không sao dỗ lại giấc ngủ, nhưng ngồi dậy cũng không nổi nên cứ nằm trằn trọc nghĩ ngợi lan man, hết chuyện nọ, qua chuyện kia, hết chuyện cũ, sang chuyện mới, rồi em lại sợ giấc mơ sẽ nhạt nhòa khi ánh mặt trời chói chang hắt qua khung cửa sổ, chiếu những tia nắng vẫn còn sót lại của mùa hè làm giấc mơ vỡ vụn, bởi em đã từng bị như vậy nhiều lần . . .

Xem tiếp...

Trinh Vương yêu dấu,

Hôm nay là ngày 28/11 của nước Hoa Kỳ, cũng là thứ năm trong ltrong tuấn cuối cùng của tháng áp tháng Mừng Lễ Giáng Sinh, tháng mà người Hoa Kỳ bày tỏ lòng biết ơn đối với mảnh đất họ đang sống, mảnh đất đã cưu mang những con người còn sống sót trên chiếc tầu MayFlower năm xưa, bằng những vật thực mà Thiên Chúa cũng như mảnh đất màu mỡ nơi quê hương mới ban tặng họ bằng những trái bắp, những ổ bánh làm bằng bí ngô và nhất là chú gà tây thơm phức trên bàn ăn của gia đình . . .

Xem tiếp...

Tối qua, mẹ dọn dẹp lại tủ quần áo, cất đi những quần áo mùa đông và thay vào đó là những quần áo mùa hè, mẹ chợt thấy một chiếc áo mà cách nay 34 năm, mẹ đã mặc và chụp ảnh với con khi con mới 3 tuổi vào một Giáng Sinh rất xưa... Chiếc áo tuy cũ với thời gian nhưng lại vẫn mới, vẫn đẹp và điều thích thú là đang hợp với thời trang hiện tại.
Mẹ mặc thử, rất vừa vặn và rất... thích hợp với vóc dáng mẹ.

Xem tiếp...



Má thương yêu

Hôm nay là Chúa Nhật của tuần lễ thứ hai trong tháng năm. Ngày Nước Hoa Kỳ và một số nước khác trên thế giới chọn làm “ Ngày của Mẹ”; hôm nay cũng là ngày Sinh Nhật của má. Sinh nhật lần thứ 103, nếu như Má còn sống, và cũng là sinh nhật đầu tiên chúng con thiếu má trên đời. Sinh nhật đầu tiên có hoa và bánh nhưng không có ai thổi nến, không có ai để con cháu, chắt hát “Happy Birthday to má, to Ngoại, to Cố” nữa rồi. Quả thật cuộc sống quá là mong manh dễ vỡ, phải thế không má ?!

Xem tiếp...

Noel

Anh thương yêu,

Tối hôm nay khi đi xem đêm Thánh Nhạc “ Shout out Emmanuel” của trường Phúc Thiên (CCA: Christ Cathedral Academy) biểu diễn vào mỗi dịp Noél về, em mới chợt giật mình nhận ra sao thời gian qua nhanh quá vậy, mới hôm nào đi xem biểu diễn Thánh Ca và Diễn Nguyện “ Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời”, thế mà một vòng quay của trái đất đã lại giáp vòng . . . Và rồi lại càng giật mình hơn nữa khi nhìn thấy những tấm thiệp Giáng Sinh của hơn bốn mươi năm cũ may mắn được ai đó còn giữ được, hôm nay đem lên trang Facebook của Liên Trường Qui Nhơn, trong đó có một tấm thiệp giống như tấm thiệp Noel năm nào anh đã gửi tặng em, cùng với món quà nhỏ là chiếc bando cài tóc màu hồng . . . tấm thiệp với nền trời màu tím, cô gái với màu áo dài trắng thanh khiết, cô đơn đứng dưới tàn cây với vạn vì sao lấp lánh, phía xa là ngôi Thánh đường, tấm thiệp gợi lên trong em ngàn kỷ niệm của một thời thiếu nữ nơi xứ biển xa xôi tận bên kia đại dương nỗi nhớ . . .

Xem tiếp...



Trinh Vương thương nhớ,

Hôm nay là ngày 8 tháng 12, Ngày Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, Bổn Mạng của Trinh Vương đó, không biết còn được bao nhiêu học sinh cũ của trường nhớ đến ngày hôm nay, bởi cuộc sống với những gian nan vất vả bất ngờ đổ ập xuống cuộc đời chúng mình, cuộc đời những cô gái ngây thơ, trong sáng và vô tư của Trinh Vương ngày nào, dường như cuộc đời của những cô bé Trinh Vương thuộc lớp mình đã kém may mắn hơn những người bạn cùng trang lứa của những ngôi trường công lập cũng như tư thục khác của Qui Nhơn thì phải . . .

Xem tiếp...

(Tạp ghi)

Đã có lần tôi thấy bạn định nghĩa hai chữ Đi - Về. Về Việt Nam hay đi Việt Nam? Về Mỹ hay trở lại Mỹ? Lúc ấy tôi thấy sự định nghĩa của bạn rất đúng... chúng ta về Việt Nam và chúng ta trở lại Mỹ. Nhưng xin thú thật với bạn sau chuyến đi vừa qua, tôi không biết sự định nghĩa trên có đúng với riêng tôi hay không bởi tôi không tìm được chỗ đứng nào cho riêng mình tại quê nhà. Quê nhà nghe hai chữ thân thương quá nhưng sao thấy đau lòng và xa cách quá.

Tuy thế, tôi cũng xin được gởi đến bạn những cảm nghĩ thô thiển về chuyến đi của tôi dưới mục tạp ghi này về một quê hương tôi đã sinh ra, lớn lên và đầy ắp kỷ niệm. Vâng, đó là Việt Nam Quê Hương Tôi!

Xem tiếp...



(Để trả lời cho bạn tôi)

Lâu lắm không có tin tức gì của bạn, tình cờ hôm Đại Hội Cựu Học Sinh Liên Trường Qui Nhơn 2018, tổ chức tại Cali, một số bạn học ngày xưa ở QN, qua tham dự, nhỏ bạn thân gửi mấy cuốn kinh nguyện nhờ đứa bạn của nhỏ đưa qua, nhỏ này ngày xưa cũng học Trinh Vương nhưng mình lại không biết vì mình rời Trinh Vương từ năm học 1971, nhỏ bạn cũng chẳng gửi hình ảnh gì của đứa bạn, chỉ cho biết tên là Cúc Cu trong Facebook, nhưng cuối cùng cũng gặp được nhau và cũng là cái duyên hay sao đó nên Cúc cu lại đến nhà mình ở, và khi đến thì hai đứa có dịp hỏi thăm nhau, ngày đó nhà Cúc ở khu sáu, ở giữa nhà Chúc và Thanh Lương; hai cô cậu này là hàng xóm của nhau, và là em của hai người bạn cùng lớp mình, (hai cô cậu sau này đã nên duyên giai ngẫu).

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.